Add parallel Print Page Options

Dân Ít-ra-en không tin cậy Thượng Đế

106 Hãy ca ngợi Chúa!
Hãy cảm tạ Chúa vì lòng nhân từ của Ngài.
    Tình yêu Ngài còn mãi mãi.
Không ai có thể thuật hết
    các việc quyền năng Chúa
    đã làm.
    Không ai có thể hát hết lời ca ngợi Ngài.
Phúc cho ai làm điều công chính,
    và kẻ luôn làm điều phải.

Chúa ôi, xin nhớ đến tôi khi
    tỏ lòng nhân từ cùng dân tộc Ngài;
    giúp tôi khi Ngài cứu họ.
Xin hãy cho tôi thấy sự sung túc của dân Ngài lựa chọn.
Xin cho tôi cùng chung vui với dân Ngài;
    cùng nhập chung với dân Chúa mà ca ngợi Ngài.

Chúng tôi đã phạm tội giống như tổ tiên chúng tôi trước kia.
    Chúng tôi làm quấy, chúng tôi gian ác.
Trong xứ Ai-cập, tổ tiên chúng tôi không hiểu được các phép lạ Chúa.
Họ chẳng ghi nhớ lòng yêu thương bao la của Ngài,
    trái lại họ chống nghịch Ngài tại Biển Sậy [a].

Nhưng vì danh Ngài, Chúa đã cứu họ,
    để tỏ ra quyền năng lớn lao
    của Ngài.
Ngài ra lệnh cho biển Sậy,
    nó liền cạn khô.
    Ngài dẫn họ qua biển sâu như thể bước đi trong sa mạc.
10 Ngài cứu họ khỏi những kẻ ghét họ,
    giải thoát họ khỏi tay kẻ thù,
11 Ngài khiến nước phủ ngập lên
    kẻ thù họ.
    Không một ai thoát chết.

12 Bấy giờ họ tin điều Chúa phán,
    và ca ngợi Ngài.
13 Nhưng rồi họ vội vàng quên điều Ngài làm;
    không chờ đợi huấn lệnh Chúa.
14 Họ thèm muốn đang khi ở trong sa mạc,
    thách thức Ngài tại đó.
15 Ngài cho họ điều họ ao ước,
    nhưng sai dịch lệ đến với họ.
16 Dân chúng trong doanh trại đố kỵ với Mô-se và A-rôn,
    thầy tế lễ thánh của Chúa.
17 Đất liền nứt ra nuốt Đa-than
    và chôn sống bè lũ A-bi-ram.
18 Một ngọn lửa thiêu đốt những kẻ đi theo chúng,
    hỏa thiêu bọn gian ác.
19 Dân chúng tạc một bò con vàng
    tại núi Hô-rếp,
    bái lạy một tượng đúc,
20 Họ đánh đổi Thượng Đế vinh hiển của mình
    lấy hình tượng con bò ăn cỏ.
21 Họ quên Thượng Đế là Đấng
    đã giải cứu và làm những phép lạ trong xứ Cham [b],
22 Đấng đã làm nhiều phép lạ ở Ai-cập
    và những việc diệu kỳ nơi biển Sậy.

23 Nên Thượng Đế nhất quyết tiêu diệt họ.
    Nhưng Mô-se, người được Chúa chọn,
    đứng trước mặt Ngài,
    cản không để cơn thịnh nộ Ngài tiêu diệt họ.

24 Họ không chịu đi vào xứ Ca-na-an đẹp đẽ;
    không tin lời hứa của Ngài.
25 Trong lều trại họ oán trách và không vâng lời Chúa.
26 Nên Ngài thề là họ sẽ chết trong sa mạc.
27 Ngài phán rằng con cháu họ sẽ bị các dân khác đánh bại,
    và rằng họ sẽ bị tản lạc trong các nước khác.

28 Họ họp nhau bái lạy thần Ba-anh Phê-ô,
    và ăn đồ đã được cúng cho các người chết [c].
29 Chúa nổi giận cùng họ,
    nên nhiều người mắc bệnh hiểm nghèo.
30 Nhưng Phi-nê-a đứng lên
    và can thiệp [d].
31 Thượng Đế xem đó là việc làm phải lẽ,
    sẽ được mãi mãi ghi nhớ.

32 Họ cũng chọc Ngài giận ở các suối nước Mê-ri-ba,
    và vì họ mà Mô-se lãnh hậu quả không hay.
33 Dân chúng phản nghịch lại Thánh Linh của Chúa,
    khiến Mô-se nổi giận.

34 Dân chúng cũng không tiêu diệt các dân khác như Chúa dặn bảo.
35 Nhưng lại sống chung chạ với chúng
    và học đòi theo phong tục của các dân ấy.
36 Thần tượng của các dân khác
    trở thành cạm bẫy cho họ.
37 Đến nỗi họ giết con trai con gái mình làm của lễ hi sinh cho các ác quỉ.
38 Họ giết trẻ con vô tội,
    tức chính con trai con gái mình
    để làm sinh tế cho các thần tượng xứ Ca-na-an.
Cho nên đất trở nên dơ bẩn vì huyết chúng.
39 Họ tự làm cho mình dơ bẩn vì các hành động của họ;
    Họ không trung thành bằng các hành động của họ.
40 Nên Ngài tức giận và chán ngán con dân Ngài.
41 Ngài trao họ cho các quốc gia khác,
    cho phép kẻ thù cai trị họ.
42 Kẻ thù áp bức và thống trị họ.
43 Nhiều lần Chúa giải cứu dân Ngài,
    nhưng họ tiếp tục phản nghịch Ngài.
Càng suy sụp trong tội lỗi.
44 Nhưng khi nghe tiếng kêu than,
    Ngài thấy cảnh khốn đốn họ.
45 Ngài nhớ lại giao ước với họ
    và an ủi họ do lòng yêu thương lớn lao của Ngài.
46 Ngài khiến các kẻ áp bức họ cũng thương hại họ.
47 Lạy Chúa là Thượng Đế chúng tôi,
    xin hãy cứu và mang chúng tôi trở về từ các nước khác.
    Chúng tôi sẽ cảm tạ Ngài và vui mừng ca ngợi Ngài.
48 Hãy ca ngợi Chúa, là Thượng Đế của Ít-ra-en.
    Đấng sẽ còn mãi mãi.

Mọi người hãy nói, “A-men!”
Hãy ca ngợi CHÚA!

Quyển 5

(Thi thiên 107-150)

Thượng Đế giải cứu khỏi nhiều gian nguy

107 Cảm tạ Chúa vì Ngài nhân từ.
    Tình yêu Ngài còn đời đời.
Hỡi những ai được Chúa cứu
    hãy ca ngợi như thế.
    Ngài đã giải cứu họ khỏi tay kẻ thù
và đã tập họp họ lại từ các quốc gia,
    từ Đông đến Tây, từ Bắc đến Nam [e].

Một số đã lưu lạc trong sa mạc,
    không tìm được thành nào để sống.
Họ bị đói khát, chán nản cùng cực.
Trong cơn khốn đốn họ kêu la cùng Thượng Đế,
    thì Ngài giải thoát họ khỏi mọi cảnh khốn khổ.
Ngài dẫn họ thẳng đến thành
    có thể ở được.
Họ phải cảm tạ Chúa vì tình yêu
    và những phép lạ Ngài làm cho dân Ngài.
Ngài cho họ đã khát và no đủ.

10 Một số ngồi trong cảnh ảm đạm tăm tối;
    họ đang đau khổ trong xiềng xích.
11 Họ đã chống báng lời phán của Thượng Đế,
    không thèm nghe lời khuyên của Đấng Chí Cao.
12 Do đó Ngài bắt họ lao khổ để hạ tính tự phụ của họ,
    không ai giúp đỡ họ.
13 Trong cơn khốn đốn, họ kêu xin cùng Chúa,
    Ngài liền giải cứu họ ra khỏi cảnh hiểm nghèo.
14 Ngài mang họ ra khỏi cảnh ảm đạm đen tối,
    bẻ xiềng xích họ.
15 Họ phải cảm tạ Chúa vì lòng yêu thương
    và các phép lạ Ngài làm cho dân Ngài.
16 Ngài phá các cổng đồng và cắt song sắt.

17 Một số ngu dại chống nghịch Thượng Đế,
    mang lấy khốn khổ do hậu quả của việc ác mình làm.
18 Họ không thiết ăn uống đến nỗi suýt chết.
19 Trong cơn khốn đốn họ kêu la cùng Chúa,
    Ngài liền giải cứu họ ra khỏi cảnh khốn khổ.
20 Ngài ra huấn lệnh và chữa lành,
    cứu họ khỏi chết.
21 Họ phải cảm tạ Chúa vì tình yêu
    và các phép lạ Ngài làm cho dân Ngài.
22 Họ phải dâng của lễ cảm tạ Ngài.
    Hớn hở thuật lại những việc tay Chúa làm.

23 Có kẻ dùng tàu biển buôn bán trên các đại dương.
24 Họ thấy những điều Chúa có thể làm,
    những phép lạ Ngài thực hiện trong biển sâu.
25 Chúa phán thì giông tố nổi lên,
    thổi sóng cuồn cuộn.
26 Tàu bè bị chòng chành,
    khi trồi lên cao chót vót,
    lúc sụp xuống nơi thẳm sâu.
    Trận bão dữ dội đến nỗi họ hết hi vọng.
27 Họ đi lảo đảo và ngã té như người say.
    Họ lúng túng không biết làm sao.
28 Trong cơn khốn khổ họ kêu la cùng Chúa,
    Ngài liền giải cứu họ khỏi nỗi hiểm nguy.
29 Ngài khiến bão lặng
    và dẹp yên các lượn sóng.
30 Họ vui mừng vì bão yên.
    Thượng Đế hướng dẫn họ đến bến mà họ muốn đi.
31 Họ phải cảm tạ Chúa về tình yêu
    và các phép lạ Ngài làm cho dân Ngài.
32 Họ phải ca ngợi sự cao cả Ngài trong hội các dân;
    họ phải ca ngợi Ngài trong buổi hội các bô lão.

33 Ngài biến sông ngòi ra sa mạc,
    và suối nước ra đất khô.
34 Ngài biến đất màu mỡ ra đất mặn
    vì dân cư sống ở đó gian ác.
35 Chúa biến sa mạc ra ao hồ,
    và đất khô ra suối nước.
36 Ngài cho kẻ đói khổ lập nghiệp
    tại đó để họ xây thành định cư.
37 Họ gieo giống trong đồng ruộng và vườn nho,
    họ được trúng mùa.
38 Thượng Đế ban phước cho họ,
    dân số họ gia tăng.
    Gia súc cũng không sụt giảm.
39 Nhưng vì thiên tai, khốn khổ và buồn thảm,
    dân số gia đình họ sút giảm và suy yếu.
40 Chúa cho thấy Ngài bất bình với các nhà lãnh đạo họ
    cho nên Ngài bắt họ lưu lạc trong sa mạc không lối đi.
41 Nhưng Ngài mang kẻ nghèo khó ra khỏi cảnh khổ,
    khiến gia đình họ gia tăng như bầy cừu.
42 Những người ngay thẳng vui vẻ khi nhìn thấy điều nầy,
    nhưng kẻ ác làm thinh.
43 Kẻ nào khôn ngoan sẽ ghi nhớ việc đó
    và suy gẫm về tình yêu của Chúa.

Footnotes

  1. Thánh Thi 106:7 Biển Sậy Hay “Hồng hải.”
  2. Thánh Thi 106:21 Cham Hay “Ai-cập.” Người Ai-cập là dòng dõi của Cham. Xem Sáng 10:6-20.
  3. Thánh Thi 106:28 các người chết Đây muốn nói đến “các thần không có sự sống” hay các bạn hữu hoặc thân nhân đã chết mà người ta kỷ niệm bằng cách dùng bữa ăn nơi mồ mả họ.
  4. Thánh Thi 106:30 can thiệp Hay “cầu khẩn.” Phi-nê-a không những cầu khẩn cùng Thượng Đế nhưng ông ta cũng hành động ngăn không cho dân chúng phạm tội. Xem Dân 25:1-16.
  5. Thánh Thi 107:3 Nam Hay “Biển.” Đây ám chỉ các vùng bờ biển quanh Địa-trung-hải.

Dân I-sơ-ra-ên Phản Bội Nhưng Chúa Xót Thương Giải Cứu

Hãy ca ngợi Chúa!
Hãy cảm tạ Chúa, vì Ngài thật tốt,
Vì tình thương của Ngài còn đến đời đời.
Ai có thể thuật lại những việc quyền năng của Chúa,
Hoặc có thể rao ra tất cả lời ca ngợi về Ngài?
Phước hạnh thay cho những người duy trì công lý,
Tức những người làm điều công chính ở mọi lúc mọi nơi!

Chúa ôi, xin nhớ đến con khi Ngài ban ơn cho dân Ngài;
Xin đoái đến con khi Ngài ban ơn cứu rỗi của Ngài,
Ðể con được thấy sự thịnh vượng của người Ngài chọn,
Ðược hân hoan trong niềm vui của người dân trong nước Ngài,
Và được vinh hiển với những người hưởng cơ nghiệp Ngài.

Giống như tổ tiên chúng con, chúng con đã phạm tội;
Chúng con đã làm những điều xấu xa tội lỗi;
Chúng con đã hành động cách gian tà.

Khi ở Ai-cập tổ tiên chúng con đã không nghĩ đến những việc diệu kỳ của Ngài;
Họ đã chẳng nhớ đến lòng thương xót lớn lao của Ngài;
Họ đã chọc giận Ngài bên bờ biển, tức bên bờ Hồng Hải.
Dầu vậy vì cớ danh Ngài, Ngài đã cứu họ,
Ðể quyền năng Ngài được biết đến khắp nơi.
Ngài quở trách Hồng Hải, và nó liền khô cạn;
Ngài dẫn họ qua biển sâu như qua một sa mạc khô khan.
10 Ngài giải cứu họ khỏi tay những kẻ ghét họ,
Và cứu chuộc họ khỏi tay những kẻ thù của họ.
11 Nước biển đã bao phủ những kẻ thù của họ,
Không chừa lại ai, dù chỉ một người.
12 Bấy giờ họ mới chịu tin lời Ngài;
Họ mới cất tiếng chúc tụng Ngài.

13 Nhưng chẳng bao lâu họ lại quên các công việc Ngài;
Họ chẳng màng đến việc chờ đợi để cầu hỏi ý Ngài.
14 Họ chiều theo dục vọng mình quá đỗi trong đồng hoang;
Và dám thách đố cả đến Ðức Chúa Trời trong sa mạc.
15 Ngài cho họ những gì họ đòi hỏi,
Nhưng cũng sai đến một ôn dịch chết người.

16 Trong doanh trại họ ganh tị với Môi-se,
Và với A-rôn người thánh của Chúa.
17 Ðất mở miệng ra và nuốt chửng Ða-than,
Và ngoạm lấy đồng bọn của A-bi-ram.
18 Một ngọn lửa đã bùng lên giữa đám người phản loạn;
Ngọn lửa hừng đã thiêu rụi những kẻ gian tà.

19 Họ đã đúc một tượng bò con ở Hô-rếp,
Rồi quỳ mọp xuống thờ lạy tượng vàng họ đúc.
20 Họ đã đánh đổi vinh hiển mình cho hình tượng một con bò,
Một con vật ăn cỏ.
21 Họ quên rằng Ðức Chúa Trời là Ðấng Giải Cứu họ,
Ðấng làm những việc lớn lao ở Ai-cập,
22 Những việc lạ lùng trong xứ của Cham,
Những việc kinh hoàng bên bờ Hồng Hải.
23 Vì thế Ngài phán rằng Ngài sẽ tiêu diệt họ;
May nhờ có Môi-se, người Ngài đã chọn, đứng mũi chịu sào,
Ðể van nài Ngài nguôi ngoai cơn giận mà không diệt họ đi.

24 Kế đến họ khinh chê đất hứa;
Họ không tin vào lời hứa của Ngài.
25 Trong lều họ, họ lầm bầm oán trách;
Chẳng muốn nghe tiếng Chúa phán truyền.
26 Vì thế Ngài đã đưa tay lên và thề rằng,
Ngài sẽ cho họ bỏ thây trong sa mạc,
27 Rải con cháu họ ra trong các quốc gia,
Và làm cho họ tản lạc khắp nơi trong các nước.

28 Ðã thế họ còn thờ lạy Ba-anh Pê-ô;
Và ăn đồ cúng cho người chết.
29 Họ đã dùng các hành động mình để chọc giận Ngài;
Nên ôn dịch đã bộc phát ở giữa họ.
30 May nhờ có Phi-nê-a đứng dậy và cầu thay,
Nên bệnh dịch mới ngừng ngay tại chỗ.
31 Ðiều ấy được xem là công đức của ông ta,
Và được ghi nhớ từ đời này sang đời khác.

32 Họ đã chọc giận Ngài trong vụ nước ở Mê-ri-ba,
Cũng tại vì họ mà Môi-se đã mang lụy vào thân.
33 Bởi họ đã làm cho tâm thần ông bực dọc,
Nên môi ông đã nói những lời thiếu đắn đo suy nghĩ.
34 Họ cũng chẳng tiêu diệt các dân trong xứ,
Ðể làm đúng theo mạng lịnh Chúa đã truyền,
35 Nhưng họ đã sống chung lộn với các dân tộc ấy,
Và học theo các thói tục của chúng.
36 Ðã thế họ còn thờ lạy các thần tượng của chúng;
Các thần tượng ấy đã trở thành cái bẫy cho họ.
37 Thậm chí họ còn sát tế các con trai và các con gái mình,
Ðể cúng tế cho các tà linh ma quỷ.
38 Họ đã làm đổ máu vô tội ra,
Tức máu của các con trai và các con gái họ,
Những trẻ thơ đã bị làm vật tế thần cho các thần tượng xứ Ca-na-an;
Và đất đã bị ô nhiễm vì máu các trẻ thơ ấy.
39 Như vậy họ đã làm cho mình ra ô uế vì các hành động của họ;
Họ tự biến mình thành những đĩ điếm thuộc linh qua các hành vi của họ.

40 Vì thế cơn giận của Chúa đã nổi lên nghịch lại dân Ngài;
Và Ngài ghê tởm cơ nghiệp Ngài.
41 Ngài phó họ vào tay các dân ngoại,
Để cho những kẻ ghét họ cai trị họ.
42 Những kẻ thù của họ hà hiếp họ;
Họ bị khuất phục dưới tay chúng.
43 Dù nhiều lần Ngài đã giải cứu họ,
Nhưng họ vẫn cứ bàn với nhau để tính kế phản bội Ngài,
Và cứ thế họ càng ngày càng lún sâu trong tội lỗi.
44 Dầu vậy Ngài đã đoái xem cảnh khốn cùng của họ,
Khi Ngài nghe tiếng họ kêu cầu.
45 Vì cớ họ, Ngài nhớ lại giao ước Ngài;
Và đoái thương họ vì lòng thương xót lớn lao của Ngài.
46 Ngài làm cho họ được người ta thấy tội nghiệp;
Ngài khiến cho những kẻ đem họ đi lưu đày thương hại họ.

47 Lạy Chúa, Ðức Chúa Trời của chúng con, xin giải cứu chúng con,
Xin đem chúng con từ giữa các dân ngoại trở về,
Ðể chúng con cảm tạ danh thánh Ngài,
Và tôn vinh ca ngợi Ngài.

48 Chúc tụng Chúa, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên,
Từ đời đời cho đến đời đời.
Xin mọi người hãy nói, “A-men!”
Hãy ca ngợi Chúa!

TẬP THỨ NĂM

(Bài 107-150)

Chúa Cứu Loài Người Khỏi Nhiều Cảnh Khổ

Hãy cảm tạ Chúa, vì Ngài thật tốt,
Vì tình thương của Ngài còn đến đời đời.
Nguyện những người được cứu chuộc của Chúa nói như vậy,
Những người được Ngài cứu khỏi tay kẻ thù,
Rồi gom nhóm họ từ các nước trở về;
Từ phương đông và phương tây, phương bắc và phương nam.

Họ lang thang trong đồng hoang, trong nơi hoang vắng;
Họ chẳng tìm được đường về một thành để ở.
Họ đói khát;
Linh hồn họ mòn mỏi nao sờn.
Bấy giờ trong cơn khốn quẫn họ kêu cầu với Chúa,
Và Ngài giải cứu họ ra khỏi cảnh khốn cùng.
Ngài dẫn đưa họ đúng vào con đường phải đi,
Ðể họ đến một thành mà ở.
Hãy để họ cảm tạ Chúa vì tình thương của Ngài,
Và vì những việc lạ lùng Ngài làm cho con cái loài người;
Vì Ngài làm thỏa mãn linh hồn khao khát,
Và làm no nê linh hồn đói lả bằng các thức ăn ngon.

10 Có những kẻ sống trong tối tăm và trong bóng tử thần,
Bị giam cầm trong khổ đau và xiềng xích,
11 Bởi vì họ chống lại những lời của Ðức Chúa Trời,
Và khinh bỉ lời chỉ bảo của Ðấng Chí Cao.
12 Vì thế Ngài lấy gian lao hạ lòng họ xuống;
Họ bị ngã nhào và chẳng ai giúp họ đứng lên.
13 Bấy giờ trong cơn khốn quẫn họ kêu cầu với Chúa,
Và Ngài giải cứu họ ra khỏi cảnh khốn cùng.
14 Ngài đem họ ra khỏi cảnh tối tăm và bóng tử thần,
Và đập tan xiềng xích gông cùm.
15 Hãy để họ cảm tạ Chúa vì tình thương của Ngài,
Và vì những việc lạ lùng Ngài làm cho con cái loài người,
16 Vì Ngài phá tan các cổng bằng đồng,
Và Ngài cắt rời những song bằng sắt.

17 Có những kẻ cứ bội nghịch nên hóa ra điên dại,
Và vì tội lỗi mình nên phải chuốc lấy khổ đau.
18 Linh hồn họ gớm ghê mọi thực phẩm,
Và họ bị kéo gần đến cổng của tử thần.
19 Bấy giờ trong cơn khốn quẫn họ kêu cầu với Chúa,
Và Ngài giải cứu họ ra khỏi cảnh khốn cùng.
20 Ngài ban lời Ngài và chữa lành họ;
Ngài giải cứu họ khỏi miệng của phần mộ.
21 Hãy để họ cảm tạ Chúa vì tình thương của Ngài,
Và vì những việc lạ lùng Ngài làm cho con cái loài người.
22 Cũng hãy để họ dâng những của lễ cảm tạ lên Ngài,
Và dùng những lời ca ngợi vui mừng thuật lại các công việc Ngài.

23 Có những kẻ xuống tàu vượt đại dương,
Ấy là những người làm ăn trên biển cả;
24 Họ trông thấy những việc làm của Chúa,
Và những việc lạ lùng của Ngài ở giữa biển sâu.
25 Vì Ngài phán một tiếng, bão tố liền nổi lên cuồn cuộn,
Cuồng phong nâng cao những ngọn sóng kinh hồn.
26 Sóng cả dâng cao đến tận trời, rồi trụt sâu xuống đáy vực thẳm;
Giữa cảnh khốn cùng họ hồn phi phách tán.
27 Họ bị quay cuồng đảo điên như người say rượu;
Mọi tài trí khôn ngoan đều biến mất.
28 Bấy giờ trong cơn khốn quẫn họ kêu cầu với Chúa,
Và Ngài giải cứu họ ra khỏi cảnh khốn cùng.
29 Ngài khiến bão tố yên lặng như tờ;
Những ngọn sóng lớn lặng im.
30 Họ rất đỗi vui mừng vì biển êm gió lặng;
Rồi Ngài đưa họ đến bến bờ họ mong ước.
31 Hãy để họ cảm tạ Chúa vì tình thương của Ngài,
Và vì những việc lạ lùng Ngài làm cho con cái loài người.
32 Hãy để họ tôn cao Ngài giữa đại hội,
Và ca tụng Ngài giữa sảnh đường của hội đồng trưởng lão.

33 Ngài biến các dòng sông thành sa mạc hoang vu,
Các dòng suối thành đất khô khan cằn cỗi,
34 Ðất đai màu mỡ thành đồng chua nước mặn,
Vì sự gian ác của dân cư ở đó.
35 Ngài biến đồng hoang thành đất có ao hồ,
Và xứ khô cằn thành nơi có dồi dào các dòng nước ngọt;
36 Ngài đã cho những kẻ đói khát đến cư ngụ tại đó,
Ðể họ xây dựng một thành mà an cư lạc nghiệp;
37 Họ gieo mạ ngoài đồng và trồng tỉa vườn nho,
Rồi thu hoạch hoa màu sung túc.
38 Ngài ban phước cho họ, và dân số họ gia tăng;
Ngài chẳng để cho bầy súc vật của họ bị giảm thiểu.

39 Có lúc họ bị tiêu hao lụn bại, phải cúi đầu khuất phục ngoại bang,
Bị áp bức, khổ đau, và sầu não.
40 Ngài trút đổ ô nhục trên những người quyền quý của họ,
Khiến họ lang thang trong nơi hoang vắng không đường.
41 Nhưng Ngài lại cất những người nghèo ra khỏi cảnh lầm than,
Và cho con cháu họ được gia tăng đông đúc.
42 Những người ngay lành thấy thế bèn vui mừng;
Còn những kẻ gian ác thảy đều câm miệng lại.
43 Hỡi ai là người khôn ngoan, hãy suy gẫm những điều ấy,
Rồi sẽ hiểu được thế nào là tình thương của Chúa.