A A A A A
Bible Book List

II Sa-mu-ên 11:1-17 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ða-vít Phạm Tội Tà Dâm và Sát Nhân

11 Sau việc đó mùa xuân năm mới đến, khi các vua thường xuất quân ra trận, Ða-vít sai Giô-áp và các tướng sĩ của ông dẫn toàn quân I-sơ-ra-ên đi chinh chiến. Họ đánh bại dân Am-môn và bao vây thành Ráp-ba. Trong khi đó Ða-vít vẫn ở tại Giê-ru-sa-lem. Một buổi chiều kia Ða-vít trỗi dậy khỏi giường và đi bách bộ trên sân thượng của cung điện. Từ trên sân thượng ông nhìn thấy một phụ nữ đang tắm. Ðó là một phụ nữ rất đẹp. Ða-vít sai người tìm hiểu về bà và người ấy bảo, “Bà đó chẳng phải là Bát-sê-ba con gái của Ê-li-am và cũng là vợ của U-ri-a người Hít-ti sao?” Ða-vít sai các thuộc hạ đến bắt bà. Bà đến với vua và vua nằm với bà –Vả, lúc ấy bà vừa mới thanh tẩy sau thời kỳ kinh nguyệt xong– Sau đó bà trở về nhà bà. Bà ấy thụ thai. Bà nhắn tin cho Ða-vít hay rằng, “Tôi đã có thai.”

Bấy giờ Ða-vít sai ngươi đem tin cho Giô-áp rằng, “Hãy bảo U-ri-a người Hít-ti về gặp ta.” Vậy Giô-áp sai U-ri-a về với Ða-vít. Khi U-ri-a về gặp Ða-vít, Ða-vít hỏi ông tin tức về Giô-áp, về tình trạng các binh sĩ, và về tình hình chiến sự. Sau đó Ða-vít nói với ông, “Ngươi hãy đi xuống nhà ngươi, tắm rửa và nghỉ ngơi[a] đi.” U-ri-a rời khỏi cung vua, và vua cho người bưng một mâm thức ăn làm quà đến biếu ông. Nhưng U-ri-a ngủ tại cửa hoàng cung với tất cả các tôi tớ của chúa thượng ông mà không đi xuống nhà ông. 10 Người ta báo cho Ða-vít hay rằng, “U-ri-a không đi xuống nhà ông ấy.” Ða-vít nói với U-ri-a, “Ngươi há chẳng phải đi đường xa mới về sao? Tại sao ngươi không đi xuống nhà ngươi mà nghỉ?”

11 U-ri-a trả lời với Ða-vít, “Rương thánh, quân đội I-sơ-ra-ên, và quân đội Giu-đa đang ở trong các lều ngoài mặt trận; chủ tướng tôi là Giô-áp và các tôi tớ của chúa thượng đang hạ trại ngoài đồng trống, lẽ nào tôi lại vào nhà tôi mà ăn, uống, và nằm với vợ tôi sao? Tôi chỉ sinh mạng của vua mà thề rằng tôi sẽ không bao giờ làm như thế.”

12 Ða-vít nói, “Vậy hôm nay ngươi cứ ở lại đây, rồi ngày mai ta sẽ cho ngươi đi.” Vậy U-ri-a ở lại Giê-ru-sa-lem ngày hôm đó và hôm sau. 13 Ða-vít cho mời ông đến. Ông ăn và uống với vua. Vua ép ông uống rượu đến say khướt. Nhưng tối đến ông đi ra nằm trên giường của ông với các tôi tớ của chúa thượng ông, chứ không đi xuống nhà ông. 14 Ðến sáng hôm sau, Ða-vít viết một bức thư gởi cho Giô-áp và bảo U-ri-a đích thân mang đi. 15 Trong thư ông viết, “Hãy sắp đặt cho U-ri-a ở hàng đầu, chỗ trận chiến nóng bỏng nhất, rồi rút lui, để ông ấy bị kẹt lại, hầu địch quân sẽ đánh cho tử trận.”

16 Vậy khi Giô-áp công thành, ông sắp đặt U-ri-a ở vị trí mà ông biết những kẻ dũng cảm nhất của địch quân đang tử thủ. 17 Vậy quân trong thành đi ra giao chiến với quân của Giô-áp. Một vài binh sĩ trong số các tôi tớ của Ða-vít tử trận, và U-ri-a người Hít-ti cũng tử trận.

Footnotes:

  1. II Sa-mu-ên 11:8 nt: rửa chân
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Phục Truyền Luật Lệ 17:18-20 Bản Dịch 2011 (BD2011)

18 Khi vua ấy đã ngồi trên ngai của vương quốc mình, vua ấy phải có một bản sao của bộ luật nầy, được chép vào một cuộn sách, sao y từ bộ luật do các tư tế người Lê-vi giữ. 19 Bộ luật được sao y đó phải ở luôn bên cạnh vua, và vua sẽ đọc nó suốt đời mình hầu học biết phải kính sợ Chúa, Ðức Chúa Trời của mình, và cẩn thận làm theo mọi lời của luật pháp nầy và những luật lệ nầy, 20 mà không lên mình kiêu ngạo đối với anh chị em mình và không áp dụng sai lệch bộ điều răn nầy, bất kể là lệch qua bên phải hoặc bên trái, hầu vua ấy và dòng dõi của vua ấy có thể trị vì lâu dài trên vương quốc mình ở giữa I-sơ-ra-ên.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

I Sa-mu-ên 16:12-13 Bản Dịch 2011 (BD2011)

12 Vậy ông sai người ra đồng kêu chàng về. Vả, chàng là một thanh niên có da mặt hồng hào, đôi mắt tinh anh, và diện mạo dễ nhìn. Chúa bảo, “Hãy đứng dậy, xức dầu cho nó. Nó chính là người Ta chọn.”

13 Bấy giờ Sa-mu-ên lấy chiếc sừng đựng dầu xức cho chàng giữa sự chứng kiến của các anh chàng. Từ ngày đó trở đi Thần của Chúa ngự trên Ða-vít một cách mạnh mẽ. Sau đó Sa-mu-ên đứng dậy và trở về Ra-ma.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Giảng Sư 4:9-10 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Giá Trị Khi Có Bạn

Hai người tốt hơn một, vì nếu hai người đều làm việc, lợi tức sẽ tốt hơn. 10 Hơn nữa nếu một người bị vấp ngã, người kia có thể đỡ bạn mình dậy. Nhưng tội nghiệp thay cho người đơn chiếc, vì khi người ấy bị vấp ngã, không có ai để đỡ người ấy dậy.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Giăng 14:26 Bản Dịch 2011 (BD2011)

26 Nhưng Ðấng An Ủi, tức Ðức Thánh Linh, Ðấng Cha nhân danh Ta phái đến, sẽ dạy các ngươi mọi sự và sẽ làm cho các ngươi nhớ lại mọi điều Ta đã nói với các ngươi.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Rô-ma 8:34 Bản Dịch 2011 (BD2011)

34 Ai sẽ kết án họ chăng?

Ðã có Ðức Chúa Jesus Christ, Ðấng đã chết, đúng hơn là Ðấng đã sống lại, Ðấng đang ở bên phải Ðức Chúa Trời và cầu thay cho chúng ta.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

I Cô-rinh-tô 10:13 Bản Dịch 2011 (BD2011)

13 Không thử thách nào xảy đến với anh chị em là quá sức người. Ðức Chúa Trời là thành tín; Ngài không để anh chị em bị thử thách quá sức của mình đâu, nhưng trong sự thử thách Ngài sẽ mở đường cho ra khỏi, để anh chị em có thể chịu đựng nổi.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Hê-bơ-rơ 4:14-16 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ðức Chúa Jesus Là Vị Thượng Tế

14 Thế thì chúng ta có một Vị Thượng Tế vĩ đại, Ðấng đã vượt qua các từng trời, là Ðức Chúa Jesus Con Ðức Chúa Trời, nên chúng ta hãy giữ vững đức tin chúng ta đã tuyên xưng. 15 Vì chúng ta không có một Vị Thượng Tế không thể cảm thương những yếu đuối của chúng ta, nhưng có một Vị Thượng Tế đã bị cám dỗ mọi phương diện, giống như chúng ta, nhưng chẳng phạm tội. 16 Vậy chúng ta hãy dạn dĩ đến gần ngai ân sủng, để có thể nhận ơn thương xót và tìm được ân sủng, hầu giúp chúng ta trong lúc cần.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

II Sa-mu-ên 11:18-27 Bản Dịch 2011 (BD2011)

18 Ðoạn Giô-áp sai sứ giả báo tin cho Ða-vít biết mọi việc về tình hình chiến sự 19 và dặn sứ giả rằng, “Sau khi ngươi báo cáo cho vua về tình hình chiến sự, 20 nếu vua nổi giận mà quở trách, ‘Tại sao khi giao chiến mà các ngươi lại tiến sát vào thành như thế? Các ngươi há không biết rằng từ trên tường thành chúng có thể bắn tên xuống hay sao? 21 Ai đã giết chết A-bi-mê-léc con trai Giê-ru-bê-sết?[a] Há chẳng phải là một người đàn bà đã lấy một khối đá cối xay từ trên tường thành ném xuống trúng đầu ông ấy, và ông ấy đã chết tại Thê-bê hay sao? Tại sao các ngươi lại tiến sát vào tường thành như thế?’ Bấy giờ ngươi hãy nói, ‘Tôi tớ của chúa thượng là U-ri-a người Hít-ti cũng đã tử trận.’”

22 Vậy sứ giả ấy đi và báo cáo cho Ða-vít mọi điều Giô-áp đã sai bảo mình. 23 Sứ giả ấy tâu với Ða-vít, “Lúc đầu địch quân có vẻ mạnh hơn chúng ta. Chúng kéo ra giao tranh với chúng tôi ngoài đồng trống, nhưng chúng tôi đánh bật lại và khiến chúng phải rút lui về tận cổng thành. 24 Quân xạ tiển của địch từ trên thành bắn xuống các tôi tớ chúa thượng. Một vài người trong số các tôi tớ chúa thượng đã tử trận, và tôi tớ chúa thượng là U-ri-a người Hít-ti cũng đã tử trận.”

25 Bấy giờ Ða-vít nói với sứ giả, “Ngươi hãy nói với Giô-áp thế nầy, ‘Ðừng để việc ấy làm bận tâm. Gươm đao thì khi chém trúng người nầy, khi chém trúng người khác. Hãy mạnh mẽ lên mà công thành và lật đổ nó.’ Ngươi hãy khích lệ ông ấy như vậy.”

26 Khi vợ của U-ri-a nghe tin U-ri-a chồng bà đã tử trận, bà để tang than khóc chồng. 27 Khi thời kỳ thọ tang than khóc đã xong, Ða-vít sai người đến rước bà vào cung. Bà trở thành vợ ông và sinh cho ông một con trai. Nhưng điều Ða-vít đã làm đó không đẹp lòng Chúa.

Footnotes:

  1. II Sa-mu-ên 11:21 Giê-ru-ba-anh tức là Ghi-đê-ôn (Thủ 6:32)
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 32 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Phước của Người Ðược Tha Thứ và Tin Cậy Chúa

Giáo huấn ca của Ða-vít

32 Phước cho người được tha sự vi phạm mình,
Ðược khỏa lấp tội lỗi mình!
Phước cho người được Chúa không kể tội của mình,
Và trong lòng không có điều chi gian dối!

Khi con cố nín lặng, các xương cốt con vẫn bị tiêu hao,
Bởi con phải rên rỉ suốt ngày;
Vì cả ngày lẫn đêm tay Ngài đè nặng trên con;
Sức sống con cạn dần như gặp hơi nóng mùa hè. (Sê-la)

Con nhìn nhận những tội lỗi con đã phạm đối với Ngài,
Con chẳng dám giấu giếm các tội lỗi của con;
Con nói, “Con xưng nhận các vi phạm của con đối với Chúa,”
Và Ngài đã tha thứ các lỗi lầm vi phạm của con. (Sê-la)

Vì vậy mong những người có lòng tin kính hãy cầu nguyện với Ngài khi họ còn có thể tìm được Ngài,
Hầu khi những dòng nước lụt đoán phạt lớn lao ập đến, chúng sẽ không đến gần họ.
Ngài là nơi ẩn náu của con;
Ngài gìn giữ con khỏi bị hoạn nạn;
Ngài bao quanh con bằng những bài ca giải cứu. (Sê-la)

Ta sẽ dạy bảo ngươi và chỉ cho ngươi con đường phải đi;
Mắt Ta hằng ở với ngươi để Ta hướng dẫn ngươi.
Ðừng như con ngựa hoặc con la là loài không thông sáng,
Ngươi phải dùng hàm khớp và dây cương để điều khiển chúng,
Bằng không, chúng chẳng vâng lời[a] ngươi.

10 Kẻ ác sẽ gặp nhiều đau khổ;
Nhưng ai tin cậy Chúa, lòng thương xót của Ngài sẽ bao bọc người ấy.
11 Hỡi người ngay lành, hãy vui vẻ và hân hoan trong Chúa;
Hỡi người có lòng ngay thẳng, hãy cất tiếng reo mừng.

Footnotes:

  1. Thánh Thi 32:9 nt: đến gần
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

II Sa-mu-ên 12:1-23 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Tiên Tri Na-than và Vua Ða-vít

12 Bấy giờ Chúa sai Na-than đến với Ða-vít. Ông đến gặp vua và nói với vua: “Trong thành kia có hai người; một người giàu và một người nghèo. Người giàu có rất nhiều bầy chiên và bầy bò. Nhưng người nghèo chẳng có gì cả ngoại trừ một con chiên cái nhỏ mà ông đã mua về và nuôi nó. Nó lớn lên với ông và các con ông. Nó ăn thực phẩm của ông, uống trong chén của ông, và nằm trong lòng ông. Nó giống như con gái của ông. Một ngày kia người giàu có một người khách từ xa đến thăm. Ông ấy tiếc của, nên không bắt một con trong các bầy chiên hay bầy bò của mình để làm thịt đãi khách từ xa đến, nhưng ông lại bắt con chiên của người nghèo làm thịt để thết đãi người đến thăm ông.”

Ða-vít bừng bừng nổi giận người giàu ấy và nói với Na-than, “Có Chúa Hằng Sống chứng giám, kẻ làm như thế thật đáng chết! Hắn phải đền lại gấp tư cho con chiên đã bị giết, bởi vì hắn đã làm điều ấy, và vì hắn không có lòng thương xót.”

Bấy giờ Na-than nói với Ða-vít, “Ngài chính là người đó! Chúa, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, phán thế nầy: ‘Ta đã xức dầu cho ngươi làm vua trên I-sơ-ra-ên và giải cứu ngươi khỏi tay Sau-lơ. Ta đã ban cho ngươi nhà của chủ ngươi. Ta cũng ban những người vợ của chủ ngươi vào lòng ngươi. Ta đã ban cho ngươi cả nhà I-sơ-ra-ên lẫn nhà Giu-đa. Nếu như thế mà vẫn chưa đủ, Ta sẽ ban cho ngươi thêm nữa! Tại sao ngươi khinh thường Lời Chúa mà làm điều ác trước mắt Ngài? Ngươi đã dùng gươm giết U-ri-a người Hít-ti. Ngươi đã cướp vợ nó làm vợ ngươi. Ngươi đã mượn gươm của dân Am-môn giết nó. 10 Vậy bây giờ, nạn gươm đao sẽ không lìa khỏi nhà ngươi, vì ngươi đã khinh thường Ta và đã lấy vợ của U-ri-a người Hít-ti làm vợ ngươi.’

11 Chúa phán thế nầy: Nầy, Ta sẽ dấy lên kẻ chống nghịch ngươi ngay từ trong nhà ngươi. Ta sẽ lấy các vợ của ngươi trao cho kẻ lân cận ngươi ngay trước mắt ngươi. Nó sẽ ăn nằm với các vợ ngươi giữa thanh thiên bạch nhật. 12 Ngươi đã làm điều đó một cách ám muội, nhưng Ta sẽ cho thực hiện điều ấy trước mắt dân I-sơ-ra-ên giữa thanh thiên bạch nhật.”

13 Bấy giờ Ða-vít thú nhận với Na-than, “Tôi đã phạm tội với Chúa.”

Na-than nói, “Chúa cũng bỏ qua tội của ngài; ngài sẽ không chết vì tội nầy. 14 Tuy nhiên vì việc nầy, ngài đã tạo cơ hội cho những kẻ thù của Chúa có lý do để nói những lời xúc phạm đến Chúa, vì thế đứa trẻ sinh cho ngài chắc chắn sẽ chết.” 15 Sau đó Na-than cáo lui và trở về nhà ông.

Con của Bát-sê-ba và Ða-vít Chết

Chúa đánh đứa trẻ mà vợ của U-ri-a sinh cho Ða-vít, nên nó bị bịnh nặng. 16 Do đó Ða-vít tha thiết van xin Ðức Chúa Trời cho đứa trẻ được sống. Ða-vít kiêng ăn, đi vào, và nằm dưới đất suốt đêm. 17 Các vị lão quan trong triều[a] đứng dậy đến gặp ông. Họ khuyên ông nên trỗi dậy khỏi mặt đất, nhưng ông không nghe lời khuyên của họ và cũng không chịu ăn gì với họ. 18 Ðến ngày thứ bảy, đứa trẻ qua đời. Quần thần của Ða-vít sợ, không ai dám báo tin cho ông hay rằng đứa trẻ đã chết, vì họ nghĩ, “Nầy, khi đứa trẻ còn sống, chúng ta khuyên vua mà vua không nghe chúng ta. Bây giờ đứa trẻ đã chết, làm sao chúng ta có thể nói cho vua hay được? Biết đâu vua sẽ làm điều gì bất trắc để hại chính mình thì sao?”

19 Khi Ða-vít thấy quần thần của ông cứ thì thầm với nhau, Ða-vít đoán rằng đứa trẻ đã qua đời, nên Ða-vít hỏi quần thần của ông, “Ðứa trẻ đã chết rồi phải không?”

Họ đáp, “Thưa, cháu đã qua đời.”

20 Bấy giờ Ða-vít trỗi dậy khỏi mặt đất, tắm rửa, xức dầu, và thay quần áo; kế đó ông đi vào nhà Chúa, sấp mình xuống, và thờ phượng. Ðoạn ông trở về nhà ông. Ông bảo người ta mang thức ăn đến. Họ dọn thức ăn ra cho ông, và ông ăn uống trở lại.

21 Quần thần của ông hỏi ông, “Ngài làm gì vậy? Khi đứa trẻ còn sống thì ngài kiêng ăn và khóc lóc, nhưng bây giờ đứa trẻ đã chết rồi, ngài lại trỗi dậy và ăn uống!”

22 Ông đáp, “Khi đứa trẻ còn sống, ta kiêng ăn và khóc lóc, vì ta nghĩ rằng, ‘Biết đâu Chúa sẽ thương xót ta mà cho đứa trẻ được sống chăng?’ 23 Nhưng bây giờ nó đã chết rồi, ta còn phải kiêng ăn làm gì? Ta há có thể làm cho nó sống lại được sao? Ta sẽ đi về với nó, chứ nó sẽ không trở về với ta.”

Footnotes:

  1. II Sa-mu-ên 12:17 nt: các vị trưởng lão trong nhà
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 51 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Cầu Xin Chúa Tha Thứ

Lời Cầu Nguyện của Người Thật Lòng Ăn Năn Sám Hối

Thơ của Ða-vít

Cho Trưởng Ban Nhạc

Cảm tác khi Tiên Tri Na-than đến gặp ông, sau khi ông đã phạm tội với bà Bát-sê-ba

51 Ðức Chúa Trời ôi, xin thương xót con theo tình thương của Ngài;
Xin xóa bỏ các vi phạm con theo lòng thương xót lớn lao của Ngài.
Xin rửa sạch con khỏi mọi gian ác của con;
Xin tẩy sạch con khỏi mọi tội lỗi của con,
Vì con nhận biết các vi phạm của con;
Tội lỗi của con hằng ở trước mặt con.

Con đã phạm tội đối với Ngài và chỉ đối với Ngài mà thôi;
Con đã làm điều ác trước mặt Ngài;
Vì thế Ngài thật đúng khi Ngài phán xét;
Khi Ngài tuyên án, con không thể trách Ngài được.
Kìa, vừa mới sinh ra, con đã là người có tội;
Con đã là tội nhân từ lúc con được thụ thai trong lòng mẹ con.
Kìa, Ngài muốn sự thật trong đáy lòng con;
Trong nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, Ngài dạy con biết lẽ khôn ngoan.
Xin dùng nhánh bài hương tẩy rửa con, để con được sạch;
Xin thanh tẩy con, để con trở nên trắng hơn tuyết.
Xin cho con được hưởng niềm vui và niềm sảng khoái của người được tha thứ,
Ðể các xương con đã bị Ngài bẻ gãy được vui mừng.
Xin che mặt Ngài để khỏi phải nhìn thấy các tội lỗi của con,
Xin xóa sạch mọi gian ác của con.

10 Ðức Chúa Trời ôi, xin dựng nên trong con một lòng trong sạch,
Và làm mới lại trong con một tâm linh chính trực.
11 Xin đừng quăng con khỏi thánh nhan Ngài;
Xin đừng cất Ðức Thánh Linh của Ngài khỏi con.
12 Xin khôi phục cho con niềm vui cứu rỗi của Ngài;
Xin giúp con luôn giữ tinh thần đầu phục Ngài,
13 Ðể con sẽ chỉ cho những ai vi phạm biết đường lối Ngài,
Rồi những kẻ tội lỗi sẽ quay về với Ngài.
14 Ðức Chúa Trời ôi, xin giải cứu con khỏi tội làm đổ máu,
Lạy Ðức Chúa Trời, Ðấng Giải Cứu của con,
Ðể lưỡi con sẽ vui mừng ca ngợi ơn cứu rỗi[a] của Ngài.

15 Chúa ôi, xin mở môi con,
Ðể miệng con truyền ra những lời ca tụng Ngài,
16 Vì Ngài không vui thích của tế lễ,
Bởi nếu Ngài thích, con đã dâng rồi;
Dù con dâng của lễ thiêu, Ngài cũng chẳng vui lòng.
17 Của lễ đẹp lòng Ðức Chúa Trời là một tâm linh tan vỡ;
Ðức Chúa Trời ôi, một tấm lòng tan vỡ và thống hối Ngài sẽ chẳng coi thường.

18 Cầu xin Ngài làm điều tốt cho Si-ôn theo lòng tốt của Ngài;
Cầu xin Ngài dựng lại các tường thành của Giê-ru-sa-lem.
19 Bấy giờ Ngài sẽ vui lòng về các của lễ dâng lên để được xưng công chính,
Tức các của lễ thiêu và các của lễ toàn thiêu;
Rồi các bò đực tơ sẽ được hiến dâng trên bàn thờ Ngài.

Footnotes:

  1. Thánh Thi 51:14 ctd: đức công chính
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

II Sa-mu-ên 12:24-31 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Sa-lô-môn Chào Ðời

24 Ða-vít an ủi Bát-sê-ba vợ ông. Ông đến với bà và nằm với bà. Bà sinh cho ông một con trai. Ông đặt tên cho nó là Sa-lô-môn. Chúa thương yêu đứa trẻ. 25 Ngài sai Tiên Tri Na-than đến nói cho ông biết điều đó. Ông gọi nó là Giê-đi-đi-gia,[a]Chúa thương yêu nó.

Thành Ráp-ba Bị Ðánh Hạ

26 Lúc ấy Giô-áp đang tấn công Thành Ráp-ba của dân Am-môn và sắp chiếm được kinh đô của họ. 27 Giô-áp sai các sứ giả đến báo tin cho Ða-vít, “Tôi đang tấn công Thành Ráp-ba và đã chiếm được nguồn cung cấp nước của thành. 28 Vậy bây giờ xin ngài tập họp quân đội, dẫn đến hạ trại trước cổng thành, và chiếm lấy nó, kẻo tôi sẽ vào chiếm lấy thành và công ấy sẽ thuộc về tôi chăng.”[b]

29 Vậy Ða-vít tập họp toàn quân lại và tiến đến Ráp-ba. Ông tấn công nó và chiếm được nó. 30 Ông lấy chiếc vương miện trên đầu của vua thành ấy. Vương miện ấy làm bằng ba mươi bốn ký-lô[c] vàng và khảm đầy ngọc quý. Người ta đội nó lên đầu Ða-vít. Ông cũng lấy và đem đi khỏi thành ấy rất nhiều chiến lợi phẩm. 31 Còn dân trong thành, ông bắt họ đem đi làm lao dịch như cưa gỗ, cày bừa, đốn cây, và đúc gạch. Ông bắt dân trong tất cả các thành của dân Am-môn phải làm lao dịch như vậy. Sau đó ông và đội quân đi viễn chinh với ông trở về Giê-ru-sa-lem.

Footnotes:

  1. II Sa-mu-ên 12:25 Nghĩa là “Người được Chúa thương.”
  2. II Sa-mu-ên 12:28 ctd: kẻo thành ấy sẽ mang tên tôi chăng
  3. II Sa-mu-ên 12:30 nt: cân nặng một ta-lâng
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

  Back

1 of 1

You'll get this book and many others when you join Bible Gateway Plus. Learn more

Viewing of
Cross references
Footnotes