A A A A A
Bible Book List

I Sa-mu-ên 21 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ða-vít Ăn Bánh Thánh

21 Ða-vít đến Thành Nóp và tìm đến Tư Tế A-hi-mê-léc. A-hi-mê-léc lấy làm lo sợ khi gặp Ða-vít. Ông hỏi, “Sao ông đi chỉ một mình mà không ai đi với ông?”

Ða-vít trả lời với Tư Tế A-hi-mê-léc, “Ðức vua đã truyền cho tôi phải thực hiện một vài sứ mạng và dặn tôi, ‘Ðừng để ai biết gì về sứ mạng ta sai ngươi đi và truyền cho ngươi thi hành.’ Tôi đã ra lịnh cho các thủ hạ của tôi phải đến những chỗ nọ hoặc chỗ kia rồi. Bây giờ thầy có gì ăn không? Xin thầy cho tôi năm cái bánh hay món gì để ăn cũng được.”

Tư tế trả lời Ða-vít và nói, “Bây giờ tôi không có bánh thường, nhưng chỉ có bánh thánh, miễn là các thủ hạ của ông không gần gũi phụ nữ thì có thể dùng được.”

Ða-vít đáp với tư tế, “Thưa ba ngày qua, từ lúc tôi ra đi, chúng tôi không gần gũi với phụ nữ nào. Trong một cuộc hành quân thường mà mọi thứ quân trang quân dụng cho các chiến sĩ còn phải biệt ra thánh, huống chi hôm nay là sứ mạng đặc biệt.”

Vậy tư tế trao cho ông bánh thánh, vì không có thứ bánh nào khác ngoài bánh thánh đã chưng trên bàn thờ trước mặt Chúa, mà người ta thường lấy đi để thay vào đó bánh mới ra lò[a] trong ngày thay bánh. Cũng ngày hôm ấy, tại đó có một người trong các tôi tớ của Sau-lơ đang bị cầm chân trước mặt Chúa. Hắn tên là Ðô-ê người Ê-đôm. Hắn chỉ huy những người chăn bầy của Sau-lơ. Ða-vít lại hỏi A-hi-mê-léc, “Ở đây có cây giáo hoặc thanh gươm nào không? Tôi không kịp mang gươm hoặc khí giới gì theo, vì lệnh vua gấp quá.”

Tư tế đáp, “Có cây gươm của Gô-li-át người Phi-li-tin mà ông đã giết trong thung lũng ở Ê-la kia kìa. Nó đã được gói kỹ trong cuộn vải và để ở phía sau ê-phót. Nếu ông cần nó, xin cứ lấy, vì ở đây không có gươm nào khác ngoài thanh gươm đó.”

Ða-vít nói, “Không thanh gươm nào tốt hơn. Xin thầy trao nó cho tôi.”

Ða-vít Trốn đến Thành Gát

10 Sau đó Ða-vít đứng dậy và nội ngày hôm đó chạy trốn khỏi Sau-lơ. Ông đến ra mắt A-kích vua Thành Gát. 11 Bầy tôi của A-kích tâu với ông ta, “Ðây có phải là Ða-vít vua xứ đó chăng? Há chẳng phải về người nầy mà người ta đã nhảy múa và ca hát rằng,

‘Sau-lơ giết hàng ngàn,
Còn Ða-vít giết hằng vạn,’

đấy sao?”

12 Ða-vít ghi nhớ những lời ấy vào lòng, và ông bắt đầu lo sợ A-kích vua Thành Gát. 13 Vì biết mình còn ở trong tay chúng, nên ông giả vờ điên điên khùng khùng trước mặt chúng. Ông viết nguệch ngoạc lộn xộn trên các cổng thành, và để nước miếng nhểu nhỏ trên râu ông.

14 A-kích nói với bầy tôi của ông, “Nầy, các ngươi có thấy tên nầy bị điên không? Tại sao các ngươi đem hắn đến với ta? 15 Bộ ta thiếu người điên sao mà các ngươi đem tên nầy đến để bày những trò điên trước mặt ta? Tên điên nầy có thể vào nhà ta sao?”

Footnotes:

  1. I Sa-mu-ên 21:6 nt: bánh còn nóng
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 34 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Chúa Là Ðấng Giải Cứu

Thơ của Ða-vít

Cảm tác khi ông giả điên trước mặt A-bi-mê-léc. Vua ấy đuổi ông đi, và ông đã thoát chết.

34 Tôi sẽ chúc tụng Chúa luôn luôn;
Lời ca tụng Ngài hằng ở nơi miệng tôi.
Linh hồn tôi tôn ngợi[a] Chúa;
Những người khốn khổ sẽ nghe và có cớ để vui mừng.

Ôi, hãy cùng tôi tán dương Chúa,
Chúng ta hãy cùng nhau tôn cao danh Ngài.

Tôi đã tìm cầu Chúa, và Ngài đã đáp lời tôi;
Ngài đã giải thoát tôi khỏi mọi điều tôi sợ hãi.
Những ai trông đợi Ngài sẽ được rạng rỡ mặt mày;
Họ sẽ không bao giờ bị hổ ngươi bẽ mặt.
Kẻ khốn cùng nầy đã kêu cầu, và Chúa đã nhậm lời nó;
Ngài đã giải cứu nó, nên nó thoát mọi rắc rối ưu phiền.
Thiên sứ của Chúa đóng trại chung quanh những người kính sợ Ngài,
Và giải cứu họ.

Ôi, hãy nếm và xem, Chúa tốt là dường bao!
Phước thay cho người tin cậy Ngài!
Hãy kính sợ Chúa, hỡi các thánh đồ của Ngài,
Vì người kính sợ Ngài sẽ chẳng thiếu thốn gì.
10 Những sư tử tơ có thể thiếu ăn và đói khát,
Nhưng ai tìm kiếm Chúa sẽ không thiếu của tốt gì.

11 Hỡi các con, hãy đến đây và nghe ta;
Ta sẽ dạy cho các con biết kính sợ Chúa.
12 Ai là người muốn sống?
Ai thích sống lâu để hưởng phước?
13 Hãy giữ lưỡi mình khỏi điều ác,
Và giữ môi mình khỏi lời dối trá.
14 Hãy lìa bỏ điều ác và làm điều thiện;
Hãy tìm kiếm hòa bình và đeo đuổi nó.

15 Mắt Chúa đoái xem những người ngay lành;
Tai Ngài lắng nghe tiếng kêu cầu của họ.
16 Mặt Chúa nghịch lại kẻ làm ác,
Ðể dứt bỏ khỏi mặt đất những gì nhắc người ta nhớ đến nó.
17 Chúa nghe lời kêu cầu của những người ngay lành,
Và giải cứu họ khỏi mọi điều rắc rối.
18 Chúa ở gần những người có tấm lòng tan vỡ;
Ngài cứu giúp những ai bị tan nát tâm linh.

19 Tuy người ngay lành gặp lắm điều rắc rối,
Nhưng Chúa giải cứu người ấy ra khỏi tất cả.
20 Ngài gìn giữ các xương của người ấy,
Và không để cho cái nào bị gãy.
21 Ðiều ác sẽ giết kẻ ác.
Những kẻ ghét người ngay lành sẽ bị định tội.
22 Chúa cứu chuộc mạng sống các tôi tớ Ngài;
Không người nào tin cậy Ngài sẽ bị buộc tội.

Footnotes:

  1. Thánh Thi 34:2 nt: lấy làm kiêu hãnh
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Lu-ca 6:1-5 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Mục Ðích của Ngày Sa-bát

Một ngày Sa-bát kia, Ðức Chúa Jesus đi qua một cánh đồng; các môn đồ Ngài ngắt các đọt lúa, vò trong tay, rồi ăn các hạt gạo. Mấy người Pha-ri-si thấy vậy bèn nói, “Tại sao các người làm những việc không được phép làm trong ngày Sa-bát như thế?”

Ðức Chúa Jesus đáp, “Các ngươi chưa đọc những gì Ða-vít đã làm khi ông và những người theo ông bị đói sao? Thể nào ông đã vào nhà Ðức Chúa Trời, lấy các bánh thánh, ăn, và cho những người đi theo cùng ăn; thứ bánh ấy theo luật thì không ai được phép ăn ngoại trừ các tư tế phải không?” Ðoạn Ngài phán với họ, “Con Người là Chúa của ngày Sa-bát.”

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

I Sa-mu-ên 22 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ða-vít tại Hang A-đu-lam

22 Vậy Ða-vít thoát khỏi đó và đến trốn tại hang đá ở A-đu-lam. Nghe tin đó, các anh ông và mọi người trong gia đình ông kéo nhau đến đó với ông. Sau đó tất cả những kẻ khốn cùng, những kẻ thiếu nợ, và những kẻ bất mãn đều quy tụ quanh ông. Ông trở thành thủ lãnh của họ. Vậy có chừng bốn trăm người theo ông.

Từ nơi ấy Ða-vít đến Mích-pa ở Mô-áp. Ông nói với vua Mô-áp, “Xin ngài làm ơn cho cha mẹ tôi đến đây tạm tá túc với ngài cho đến khi tôi biết rõ Ðức Chúa Trời muốn làm gì với tôi.” Rồi ông đem họ đến trước mặt vua Mô-áp. Họ cứ ở đó với vua ấy suốt thời gian Ða-vít đóng trong chiến lũy. Bấy giờ Tiên Tri Gát nói với Ða-vít, “Ông đừng trú đóng trong chiến lũy nầy, nhưng hãy ra đi, hãy đến trong xứ Giu-đa.” Vậy Ða-vít ra đi và đến trong Rừng Hê-rết.

Sau-lơ Giết Tư Tế

Sau-lơ nghe báo rằng người ta đã biết Ða-vít và những người theo ông hiện đang ở đâu. Vả, lúc ấy Sau-lơ đang ngồi dưới cây liễu, trên một ngọn đồi tại Ghi-bê-a, trong tay cầm cây giáo, và tất cả bầy tôi của ông đang đứng hầu chung quanh. Sau-lơ nói với bầy tôi của ông đang đứng chung quanh ông, “Hỡi người Bên-gia-min, hãy nghe đây: Có phải thằng con của Giê-se hứa ban cho mỗi người trong các ngươi ruộng đất và vườn nho, rồi lập các ngươi làm người chỉ huy hàng ngàn quân hoặc hàng trăm quân chăng? Tại sao tất cả các ngươi đã lập mưu hại ta, mà không ai trong các ngươi báo cho ta hay rằng con trai ta đã kết ước với thằng con của Giê-se? Sao không ai trong các ngươi thấy tội nghiệp ta, mà nói cho ta hay con trai ta đã xúi tôi tớ ta chống lại ta, nằm chờ cơ hội để hại ta như ngày nay?”

Bấy giờ Ðô-ê người Ê-đôm, kẻ được lập chỉ huy các đầy tớ của Sau-lơ nói, “Tôi có thấy con trai của Giê-se đến Nóp, đến với A-hi-mê-léc con trai A-hi-túp. 10 Ông ấy đã cầu hỏi ý Chúa cho hắn, cung cấp thực phẩm cho hắn, và trao cho hắn thanh gươm của Gô-li-át người Phi-li-tin.”

11 Vua bèn truyền cho Tư Tế A-hi-mê-léc con trai A-hi-túp, mọi người trong gia đình ông ấy, và tất cả các tư tế tại Nóp đến gặp vua. 12 Sau-lơ nói, “Hỡi con trai của A-hi-túp, hãy nghe đây!”

Ông đáp, “Tâu chúa thượng, có tôi đây.”

13 Sau-lơ nói với ông, “Tại sao ngươi lập mưu chống lại ta, ngươi và thằng con của Giê-se. Ngươi đã cho nó bánh và gươm, cầu hỏi Ðức Chúa Trời cho nó, để nó dấy lên chống lại ta, nằm chờ cơ hội để hại ta như ngày nay?”

14 A-hi-mê-léc trả lời vua và nói, “Ai trong tất cả các quần thần của ngài trung thành với ngài hơn là Ða-vít con rể của ngài, người thi hành những mật lệnh của ngài, và được kính nể trong triều đình của ngài? 15 Ðây có phải là lần đầu tiên tôi cầu hỏi ý Ðức Chúa Trời cho người ấy chăng? Dĩ nhiên là không. Xin đức vua đừng vu oan giá họa cho tôi tớ ngài, hoặc cho những người trong nhà cha tôi, vì tôi tớ vua không biết một điều gì, hoặc nhỏ hoặc lớn, về mọi sự nầy.”

16 Nhưng vua phán, “Hỡi A-hi-mê-léc, ngươi nhất định phải chết, ngươi và toàn thể nhà cha ngươi.”

17 Ðoạn vua quay qua bảo đám vệ sĩ đang đứng chung quanh ông, “Hãy ra tay giết tất cả các tư tế của Chúa, vì chúng đã tiếp tay cho Ða-vít, và vì chúng biết hắn bỏ trốn mà không báo cho ta hay.” Nhưng đám vệ sĩ của vua không dám tra tay giết các tư tế của Chúa. 18 Vì thế vua bảo Ðô-ê, “Ngươi hãy ra tay giết các tư tế cho ta.” Vậy Ðô-ê người Ê-đôm ra tay giết các tư tế. Ngày hôm đó hắn đã giết tám mươi lăm người đang mặc ê-phót bằng vải gai. 19 Sau đó hắn đến Nóp, thành của các tư tế, và dùng gươm giết tất cả đàn ông lẫn đàn bà, trẻ em lẫn trẻ thơ còn bú, luôn cả bò, lừa, và chiên. Tất cả đều bị giết bằng gươm.

20 Tuy nhiên một con trai của A-hi-mê-léc, cháu của A-hi-túp, tên là A-bi-a-tha, trốn được và chạy đến Ða-vít. 21 A-bi-a-tha thuật lại cho Ða-vít biết Sau-lơ đã sát hại các tư tế của Chúa như thế nào. 22 Ða-vít nói với A-bi-a-tha, “Hôm đó tôi biết có Ðô-ê người Ê-đôm ở đó, và thế nào nó cũng báo với Sau-lơ. Ôi, tôi đã hại chết mọi người trong nhà cha thầy rồi! 23 Bây giờ xin thầy ở lại đây với tôi. Thầy đừng sợ. Vì hễ ai tìm hại mạng sống thầy tức là tìm hại mạng sống tôi. Thầy ở với tôi sẽ được an toàn.”

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 52 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Sự Phô Trương của Kẻ Ác Chỉ Là Phù Phiếm

Cho Trưởng Ban Nhạc

Giáo huấn ca của Ða-vít

Cảm tác khi Ðô-ê người Ê-đôm đến nói với Sau-lơ, “Ða-vít đã vào nhà của A-hi-mê-léc.”

52 Hỡi kẻ có quyền lực, sao ngươi lại phô trương tính độc ác?
Hỡi kẻ đáng khinh bỉ trước mặt Ðức Chúa Trời kia, sao ngươi dám huênh hoang như thế suốt ngày?
Hỡi kẻ gian dối, lưỡi ngươi đã bàn tính việc hại người;
Lưỡi ngươi quả là một lưỡi dao cạo sắc bén.
Ngươi yêu mến gian ác hơn thánh thiện,
Ngươi thích nói dối hơn nói thật. (Sê-la)

Hỡi lưỡi dối trá!
Ngươi quả yêu mến mọi lời gây nên hủy diệt.
Chắc chắn Ðức Chúa Trời sẽ tiêu diệt ngươi vĩnh viễn;
Ngài sẽ dứt bỏ ngươi;
Ngài sẽ nhổ ngươi ra khỏi nhà ngươi;
Ngài sẽ bứng ngươi ra khỏi đất của người sống. (Sê-la)

Bấy giờ người ngay lành sẽ thấy và phát sợ;
Người ấy sẽ cười chê nó mà rằng,
“Kìa là kẻ không nhờ Ðức Chúa Trời làm nơi nương náu mình,
Nhưng cậy vào tiền tài của cải mình,
Và ỷ vào khả năng tiêu diệt đối thủ của mình.”

Còn tôi, tôi sẽ như cây ô-liu xanh tươi trong nhà Ðức Chúa Trời;
Tôi tin cậy lòng thương xót của Ðức Chúa Trời đời đời mãi mãi.

Con sẽ cảm tạ Ngài cho đến đời đời về những gì Ngài đã làm;
Con sẽ đặt hy vọng của con vào danh Ngài, vì đó là điều tốt đẹp trước mặt những người thánh của Ngài.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

I Sa-mu-ên 23 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ða-vít Giải Cứu Thành Kê-i-la

23 Có người đến báo với Ða-vít, “Quân Phi-li-tin đang tấn công Thành Kê-i-la. Kìa, chúng đang cướp trong các sân đập lúa.” Ða-vít bèn cầu hỏi ý Chúa, “Con có nên đi đánh quân Phi-li-tin và giải cứu Thành Kê-i-la không?”

Chúa trả lời Ða-vít, “Hãy đi, tấn công quân Phi-li-tin, và giải cứu Kê-i-la.”

Những người theo Ða-vít nói với ông, “Nầy, chúng ta đang ở đây, trong đất Giu-đa, mà còn khiếp sợ, huống chi là đi đến Kê-i-la để đánh nhau với quân của dân Phi-li-tin; bộ ông không sợ chết sao?”

Ða-vít lại cầu hỏi ý Chúa một lần nữa và Chúa đáp lời ông “Hãy trỗi dậy, đi xuống Kê-i-la, vì Ta sẽ ban quân Phi-li-tin vào tay ngươi.” Ða-vít và những người theo ông đi đến Kê-i-la, tấn công quân Phi-li-tin, đánh chúng thảm bại nặng nề, và cướp đoạt các súc vật của chúng. Vậy Ða-vít cứu được dân Thành Kê-i-la.

Số là khi A-bi-a-tha con trai A-hi-mê-léc chạy trốn đến với Ða-vít ở Kê-i-la, ông đi xuống và mang theo một ê-phót.

Sau-lơ được báo rằng Ða-vít đang ở tại Kê-i-la, nên Sau-lơ nói, “Ðức Chúa Trời đã trao nó vào tay ta rồi, vì nó đã tự nhốt mình vào một thành có cửa đóng then cài.” Vậy Sau-lơ triệu tập toàn quân để ra trận, hầu đi xuống Kê-i-la, bao vây Ða-vít và những người theo ông ấy. Khi Ða-vít biết Sau-lơ toan mưu hại ông, ông nói với Tư Tế A-bi-a-tha, “Xin thầy đem ê-phót đến đây.” 10 Ða-vít nói, “Lạy Chúa, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, tôi tớ Ngài có nghe rằng Sau-lơ đang tìm đến đây để tiêu diệt thành nầy vì cớ con. 11 Dân trong Thành Kê-i-la sẽ nộp con cho ông ấy chăng? Sau-lơ sẽ xuống đây như tin con đã nghe chăng? Lạy Chúa, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, cầu xin Ngài cho tôi tớ Ngài được biết.”

Chúa phán, “Nó sẽ xuống.”

12 Ða-vít nói, “Dân Thành Kê-i-la sẽ nộp con, và những người theo con vào tay Sau-lơ chăng?”

Chúa phán, “Chúng sẽ nộp.”

13 Vậy Ða-vít và những người của ông, khoảng sáu trăm người, đứng dậy, rời khỏi Kê-i-la và đi phiêu bạt khắp nơi. Khi Sau-lơ được báo Ða-vít đã trốn khỏi Kê-i-la rồi, ông không xuất quân ra trận nữa.

Ða-vít Trốn trong Ðồng Hoang

14 Ða-vít vào trong vùng đồng hoang và trú ẩn trong các địa thế hiểm trở. Ông ở trong miền rừng núi hoang vu của xứ Xíp. Sau-lơ cứ cho người lùng bắt ông mỗi ngày, nhưng Chúa không trao ông vào tay Sau-lơ. 15 Ða-vít thấy Sau-lơ cứ dẫn quân đi tìm giết ông. Lúc ấy ông đang trú ẩn trong một cánh rừng của miền đồng hoang xứ Xíp. 16 Giô-na-than con trai Sau-lơ đứng dậy, đi đến gặp Ða-vít trong rừng và khuyên ông cứ vững lòng tin cậy Ðức Chúa Trời. 17 Ông nói, “Ðừng sợ, vì tay của Vua Sau-lơ cha anh sẽ không tìm ra em đâu. Em sẽ làm vua trên I-sơ-ra-ên và anh sẽ làm phó cho em. Ngay cả cha anh là Vua Sau-lơ cũng biết điều đó.” 18 Hai người kết ước với nhau trước mặt Chúa. Ða-vít ở lại trong rừng, còn Giô-na-than trở về nhà mình.

19 Bấy giờ có mấy người ở Xíp đến Ghi-bê-a tâu với Sau-lơ rằng, “Ða-vít há chẳng đang trốn giữa chúng tôi ở những nơi hiểm trở trong rừng, trong miền đồi núi của Ha-ki-la, về phía nam của Giê-si-môn sao? 20 Vậy bây giờ, tâu vua, xin cứ theo lòng ước muốn của vua mà xuống đó, phần chúng tôi, chúng tôi sẽ trao nó vào tay vua.”

21 Sau-lơ nói, “Cầu xin Chúa ban phước cho các ngươi, vì các ngươi đã thương xót ta. 22 Hãy đi và tìm biết cho chính xác nơi nào nó ẩn trốn, có ai thấy nó ở đó không, vì ta nghe nói nó tinh khôn lắm. 23 Vậy hãy đi tìm để biết chắc chắn tất cả các nơi nó ẩn núp, rồi trở lại đây với tin tức chính xác, sau đó ta sẽ đi với các ngươi. Và nếu nó còn ở trong xứ, ta sẽ truy lùng nó, dù phải tra xét tất cả các tộc họ của Giu-đa.”

24 Vậy chúng đứng dậy và đi đến Xíp trước Sau-lơ. Nhưng Ða-vít và những người theo ông đang ở trong đồng hoang Ma-ôn, trong vùng đồng bằng phía nam Giê-si-môn. 25 Khi Sau-lơ và quân lính của ông đi lùng kiếm Ða-vít, người ta liền báo cho Ða-vít hay. Vì thế ông đến núi đá và ẩn trốn trong vùng đồng hoang Ma-ôn. Khi Sau-lơ nghe thế, ông dẫn quân đến truy lùng Ða-vít trong đồng hoang Ma-ôn. 26 Sau-lơ ở bên nầy ngọn núi, còn Ða-vít và những người theo ông ở bên kia ngọn núi. Ða-vít vội vàng chạy trốn khỏi Sau-lơ, vì Sau-lơ và quân lính của ông ta đang bao vây để bắt ông. 27 Ngay lúc ấy có một sứ giả đến báo với Vua Sau-lơ, “Xin ngài mau về gấp, vì quân Phi-li-tin đang tiến vào xứ sở chúng ta.”

28 Sau-lơ liền ngưng cuộc truy lùng Ða-vít và rút về để đối phó với quân Phi-li-tin. Vậy người ta gọi nơi đó là Núi Ðá Thoát Nạn.[a] 29 Ða-vít rời nơi đó và đến trú đóng tại các nơi hiểm trở ở vùng Ên Ghê-đi.

Footnotes:

  1. I Sa-mu-ên 23:28 ctd: Núi Ðá Phân Ly
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 54 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Xin Chúa Bảo Vệ Khỏi Kẻ Thù

Giáo huấn ca của Ða-vít

Cho Trưởng Ban Nhạc

Dùng với nhạc khí bằng dây

Cảm tác khi dân Xíp đến báo với Sau-lơ, “Há chẳng phải Ða-vít đang trốn giữa chúng tôi sao?”

54 Ðức Chúa Trời ôi, xin cứu con bằng uy danh Ngài;
Xin minh oan cho con bằng quyền năng Ngài.
Ðức Chúa Trời ôi, xin lắng nghe lời cầu nguyện của con;
Xin nghiêng tai nghe tiếng của miệng con kêu cầu,
Vì những kẻ xa lạ đã nổi lên chống lại con,
Những kẻ hung bạo đã tìm cách hại mạng sống con;
Quả là chúng chẳng coi Ðức Chúa Trời ra gì. (Sê-la)

Này, Ðức Chúa Trời là Ðấng giúp đỡ tôi;
Chúa là Ðấng gìn giữ mạng sống tôi.
Ngài sẽ báo trả điều ác trên kẻ thù của tôi;
Ngài sẽ tiêu diệt chúng vì đức thành tín của Ngài.

Con sẽ đem của lễ lạc ý dâng lên Ngài với tất cả niềm vui;
Con sẽ cảm tạ danh Ngài, Chúa ôi, vì đó là điều tốt đẹp,
Vì Ngài đã giải cứu con khỏi mọi hoạn nạn;
Ngài đã cho mắt con được nhìn thấy những gì con mong xảy ra cho kẻ thù của con.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

I Sa-mu-ên 24 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Ða-vít Tha Mạng Sau-lơ

24 Sau khi Sau-lơ đẩy lui quân Phi-li-tin trở về, có người đến báo với ông rằng, “Kìa, Ða-vít đang trốn trong đồng hoang ở Ên Ghê-đi.”

Sau-lơ dẫn ba ngàn quân tinh nhuệ trong tất cả các chi tộc I-sơ-ra-ên đi tìm Ða-vít và những người theo ông ấy trong dãy Núi Ðá Sơn Dương. Ông đến một nơi có các ràn chiên bên đường, tại đó có một hang đá, Sau-lơ đi vào đó để giải quyết chuyện cần. Trong khi đó Ða-vít và những người theo ông đang ẩn trốn sâu bên trong hang. Những người của Ða-vít nói với ông, “Ðây là ngày Chúa đã phán với ông, ‘Nầy, Ta sẽ trao kẻ thù của ngươi vào tay ngươi, để ngươi muốn làm gì với nó tùy ý.’”

Ða-vít đứng dậy và lén cắt một góc áo choàng của Sau-lơ. Nhưng sau đó, Ða-vít thấy áy náy trong lòng, vì đã cắt đứt góc áo của Sau-lơ. Ông nói với những người theo ông, “Cầu xin Chúa đừng để tôi làm điều nầy đối với chúa thượng của tôi, người được xức dầu của Chúa, tức đưa tay ra làm hại ông ấy, vì ông ấy là người được xức dầu của Chúa.” Nhờ những lời ấy Ða-vít đã chặn lại được các thủ hạ của ông, không cho họ xông vào giết Sau-lơ. Sau-lơ đứng dậy, ra khỏi hang, và tiếp tục đường mình.

Sau đó Ða-vít cũng đứng dậy và ra khỏi hang. Ông gọi Sau-lơ và nói, “Tâu vua, chúa thượng của con.” Sau-lơ liền quay lại và thấy Ða-vít đang sấp mặt xuống đất mà lạy ông.

Ða-vít nói với Sau-lơ, “Tại sao cha nghe lời những kẻ nói rằng, ‘Ða-vít đã tìm cách hại cha?’ 10 Nầy, ngày nay chính mắt cha đã thấy: hôm nay trong hang đá Chúa đã phó cha vào tay con và người ta đã giục con giết cha, nhưng con đã giữ mạng cha. Con đã nói, ‘Tôi sẽ không giơ tay ra chống lại chúa thượng của tôi, vì ông ấy là người được xức dầu của Chúa.’ 11 Hơn nữa, thưa cha, xin cha xem đây! Nầy, một góc áo choàng của cha đang ở trong tay con! Con đã cắt đứt một góc áo choàng của cha, nhưng con không giết cha, thì bởi đó cha thấy và biết rằng tay con không làm điều ác và cũng không phản loạn. Con không có tội chống lại cha, thế mà cha cứ mãi săn đuổi mạng sống con. 12 Cầu xin Chúa phán xét giữa cha và con. Con xin để Chúa báo thù cha cho con, chứ tay con sẽ không làm hại cha. 13 Như câu tục ngữ người xưa đã nói, ‘Ðiều ác từ lòng kẻ ác mà ra.’ Nhưng tay con sẽ không làm điều ác hại cha. 14 Vua I-sơ-ra-ên đi ra đuổi theo ai? Cha truy lùng ai? Một con chó chết chăng? Một con bọ chét chăng? 15 Vậy cầu xin Chúa làm Ðấng phán xét, để xét đoán giữa cha và con. Xin Ngài thấy và binh vực duyên cớ của con, và xin Ngài giải cứu con khỏi tay cha.”

16 Sau khi Ða-vít đã nói với Sau-lơ những lời ấy, Sau-lơ nói, “Ðó có phải là tiếng nói của con không, hỡi Ða-vít con ta?” Ðoạn Sau-lơ cất tiếng lên khóc. 17 Rồi ông nói với Ða-vít, “Con thật là ngay lành hơn cha, vì con đã đối xử tốt với cha, trong khi cha đối xử xấu với con. 18 Ngày nay con đã cho cha thấy con đã đối xử với cha tốt thể nào, Chúa đã trao cha vào tay con mà con tha mạng cha. 19 Vì có người nào nắm được kẻ thù trong tay mình mà để cho nó ra đi an toàn chăng? Vậy cầu xin Chúa ban thưởng điều tốt cho con, vì những gì con đã làm cho cha hôm nay. 20 Bây giờ cha biết chắc rằng con sẽ làm vua, và vương quốc I-sơ-ra-ên sẽ được vững lập trong tay con. 21 Vậy xin con hãy nhân danh Chúa mà thề với cha ngày nay rằng con sẽ không tiêu diệt dòng dõi cha sau khi cha chết, và con sẽ không trừ bỏ danh cha trong gia tộc của thân phụ cha.” 22 Vậy Ða-vít thề với Sau-lơ hôm đó. Ðoạn Sau-lơ trở về nhà ông, còn Ða-vít và những người theo ông vẫn ở lại những nơi hiểm trở.

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 57 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Xin Chúa Giữ Gìn Ðể Khỏi Bị Bắt

Thơ của Ða-vít

Cảm tác trong ngày ông chạy trốn Sau-lơ và ẩn núp trong hang núi

Cho Trưởng Ban Nhạc

Theo điệu “Xin Ðừng Hủy Diệt”

57 Xin thương xót con, Ðức Chúa Trời ôi, xin thương xót con,
Vì linh hồn con tin cậy Ngài;
Thật vậy con nương náu mình dưới bóng của cánh Ngài cho đến khi những cơn hủy diệt đã qua.
Tôi sẽ kêu cầu với Ðức Chúa Trời Tối Cao,[a]
Tôi kêu cầu với Ðức Chúa Trời, Ðấng thực hiện ý định của Ngài cho tôi.
Từ trời Ngài ban ơn và cứu giúp tôi;
Ngài làm cho những kẻ giày đạp tôi phải hổ thẹn. (Sê-la)
Ðức Chúa Trời sẽ thể hiện tình thương và đức thành tín của Ngài.

Linh hồn tôi ở giữa một bầy sư tử;
Tôi nằm giữa những kẻ hung dữ như lửa chực thiêu đốt,
Những kẻ có răng như giáo mác và tên nhọn,
Và lưỡi chúng sắc bén như gươm đao.

Ðức Chúa Trời ôi, nguyện Ngài được tôn cao trên khắp trời!
Nguyện vinh hiển Ngài luôn trỗi cao trên khắp đất!

Chúng đã giăng lưới để đón bắt các bước chân con;
Khiến linh hồn con phải cúi xuống lo âu;
Chúng đã đào hầm đằng trước con;
Nhưng chúng đã bị sa ngay vào giữa hầm đó! (Sê-la)
Lòng con vững rồi, Ðức Chúa Trời ôi, lòng con vững rồi;
Con sẽ ca hát, thật vậy, con sẽ ca hát chúc tụng Ngài.

Hỡi linh hồn ta, hãy thức dậy!
Hỡi đàn lia và hạc cầm, hãy trỗi lên!
Tôi sẽ thức dậy từ lúc bình minh để ca ngợi Ngài!

Chúa ôi, con sẽ cảm tạ Ngài giữa mọi người;
Con sẽ hát ca tôn ngợi Ngài giữa các dân,
10 Vì tình thương của Ngài cao đến tận trời,
Ðức thành tín của Ngài vượt quá các tầng mây.
11 Ðức Chúa Trời ôi, nguyện Ngài được tôn cao trên khắp trời!
Nguyện vinh hiển của Ngài luôn trỗi cao trên khắp đất!

Footnotes:

  1. Thánh Thi 57:2 nt: Elyon Elohim
Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

Thánh Thi 142 Bản Dịch 2011 (BD2011)

Xin Chúa Giúp Ðỡ Khi Gặp Hoạn Nạn

Thơ giáo huấn của Ða-vít khi ông trốn trong hang đá.

Ðây là lời cầu nguyện của ông:

142 Tôi hướng về Chúa và cất tiếng kêu cầu;
Tôi cất tiếng dâng lên Chúa lời cầu nguyện của tôi.
Tôi dốc đổ phiền muộn của lòng tôi ra trước mặt Ngài;
Tôi trình dâng nỗi khổ của tôi lên trước thánh nhan Ngài.

Khi tâm linh con nao sờn mòn mỏi trong con,
Chính Ngài biết rõ lối con đi.
Trong con đường con đang tiến bước,
Chúng âm thầm gài bẫy hại con.
Xin Ngài nhìn qua bên phải con và xem;
Chẳng ai ngó ngàng gì đến con.
Con chẳng còn một lối thoát nào;
Thật chẳng ai quan tâm đến linh hồn con.

Chúa ôi, con kêu cầu Ngài;
Con nói, “Ngài là nơi ẩn náu của con;
Ngài là phần của con trong cõi nhân sinh.
Xin đoái đến tiếng kêu cầu của con,
Vì con khốn khổ vô cùng;
Xin cứu con khỏi những kẻ bách hại con,
Vì chúng mạnh hơn con.
Xin đem linh hồn con ra khỏi chốn ngục tù,
Ðể con có thể ca ngợi danh Ngài;
Rồi những người ngay lành sẽ tụ lại quanh con,
Vì Ngài hậu đãi con.”

Bản Dịch 2011 (BD2011)

Copyright © 2011 by Bau Dang

  Back

1 of 1

You'll get this book and many others when you join Bible Gateway Plus. Learn more

Viewing of
Cross references
Footnotes